ads

Slider[Style1]

Google

công nghệ

Social media

tư duy

ký sự

Thơ

Chuyện thật siêu ngắn: Duyên nợ Digital

Tôi bén duyên với Digital cách đây hơn chục năm từ khi theo học khóa cao đẳng CNTT năm 2000-2003, được tiếp cận sâu với máy tính, internet, lập trình, phần mềm, phần cứng và cả các giải pháp ứng dụng ...

Từ khi người ta ứng dụng internet để làm marketing tại Việt Nam, thu hút sự quan tâm của giới CNTT thì tôi bị cuốn vào lúc nào không hay biết.

Tôi viết blog, chém gió trên social media tích cực đến độ các brand còn mời tôi viết bài PR, tham gia sự kiện của họ..

Năm 2009 tôi lập blog về giải pháp digital có tên Giải Pháp Số (digital solutions)
Năm 2011 tôi nghiên cứu việc bán hàng trên facebook với thương hiệu Bánh Flan Mèo Ú.
Cả hai dự án của tôi đều thành công ngoài mong đợi.

Hiện nay tôi tạm nghỉ hai công việc này để theo đuổi một mục tiêu khác lớn hơn nhưng "Cái Nợ" để lại từ quá khứ khiến tôi thường xuyên phải nhận những cuộc gọi đại loại như: "xin hỏi bên này có giao bánh flan ko?", "xin hỏi có phải cty giải pháp số cung cấp dịch vụ scan tài liệu không?". Có người còn tỏ ra thất vọng vì tôi bỏ nghề bán bánh online!

Lý do đơn giản là người ta tìm thấy thông tin tích cực của tôi trên Google, facebook. 





Môi trường digital cũng mang đến cho tôi nhiều mối quan hệ tốt với các agency, chuyên gia trong ngành và việc tôi trở thành một leader quản lý cộng đồng cho Google từ năm 2012 cũng bắt nguồn từ đó..

Ngày nay người ta vẫn hay mời tôi tham gia các sự kiện liên quan đến digital mặc dù kiến thức về digital của tôi hiện tại bị tụt hậu nhiều so với các bạn trẻ. Có lẽ tôi có cái duyên và cũng có cái nợ đối với Digital nên không thể dứt ra được.

Mới đây tôi được bên Vietnamworks mời tham gia sự kiện Digital Workshop vào ngày 17/06/2015 (http://digital.vietnamworks.com/). Điều làm cho tôi cảm thấy bất ngờ là lời mời của họ chân tình đên độ tôi cảm thấy tự xấu hổ! Họ còn trân trọng giới thiệu tôi với Mr. Paul (Marketing Director of Vietnamworks) và Ms. Quỳnh (Marketing Manager). Cũng chính vì sự quan tâm cùng với mục đích mang đến góc nhìn toàn diện cho các bạn trẻ đang tìm kiếm cơ hội nghề nghiệp trong lĩnh vực Digital khiến tôi không thể không nhắc tới họ trong câu chuyện này.
Đấy, các bạn thấy cái NỢ digital nó đeo bám tôi nó thật "dịu dàng" và "ngọt ngào" làm sao! Biểu tượng cảm xúc smile

Mỗi người đều có cái duyên, cái nợ của riêng mình và tôi biết rằng cái duyên cái nợ digital của tôi vẫn còn dài ...

Bạn muốn diễn vai nào?

Các bạn thân mến,

Hai hôm trước khi tôi đến cty thì nhận được rất nhiều lời chào: "Chào Ngọc Hoàng" với lý do là tôi đã diễn vai Ngọc Hoàng trong buổi lễ Tất niên của cty. Tôi không dám chắc là tôi diễn đạt đến độ khiến mọi người ấn tượng nhưng tôi tin rằng nhân vật Ngọc Hoàng là nhân vật mà chỉ đến Tết mọi người mới được thấy, được nghe nói tới - nó lạ!



Tuy nhiên tới hôm nay thì mọi người lại quay trở lại với cái nick name Dũng Gờ mà tôi đã nhập vai trong suốt 2 năm qua!

Bạn có biết lý do tại sao không?!!

Trong cuộc sống đôi khi bạn sẽ phải diễn rất nhiều vai: Con, chồng, bố, bạn tốt, đồng nghiệp, đối thủ, quản lý, leader cộng đồng, người tốt, kẻ xấu... tuy nhiên sẽ có vai diễn chính mà bạn tâm đắc và duy trì nó trong thời gian dài. Nó cũng tạo nên sự khác biệt cho chính bản thân bạn trong con mắt của hàng triệu "diễn viên" khác vây quanh bạn.

Vậy nên, nếu bạn muốn trở thành ai thì hãy diễn cho tròn vai để người khác phải ấn tượng và nhớ mãi.
Vậy thôi!

Tư thế và Tâm thế

Tôi không dám khẳng định 100% nhưng tôi thấy rằng những người biết tạo cho mình cái THẾ tốt thì sẽ dễ (mau) thành công hơn những người không có THẾ.



Bỏ qua THỜI THẾ, GIA THẾ, QUYỀN THẾ vì những thứ này không phải do chúng ta tự tạo ra!
Có 2 cái thế quan trọng cho một người trẻ khởi nghiệp đó là TƯ THẾ TÂM THẾ.

Tư thế (bên ngoài) được thể hiện từ cung cách đi đứng, giao tiếp, thái độ, lời nói: Tư thế của một người trẻ tự tin, dám nghĩ dám làm, tư thế của một người không run sợ trước quyền uy, khó khăn, thách thức.

Tâm thế (bên trong)  thể hiện ra bên ngoài qua cách bày tỏ quan điểm cá nhân, cách đối mặt với cuộc sống thực tại: Không ngại khó, dám thách thức nghịch cảnh, sẵn sàng đón nhận thất bại.

Rèn luyện kiến thức mà quên rèn luyện 2 cái THẾ này cũng là một thiếu sót lớn mà nhiều bạn trẻ mắc phải!

*Lưu ý: Cái Thế không có nghĩa là Điểm Tựa, cái Thế nó mang ý nghĩa uyển chuyển, linh động và thông minh.
(Tôi thích tư thế của bạn SV trong ảnh, ở tuổi bạn tôi không có được cái tư thế đó!)

Tuổi trẻ và Sáng tạo

Hôm nay, 28/12/2014 tôi đi tham dự event Vietnam Creative Festival - ĐẤU TRƯỜNG SÁNG TẠO 2014 tại Nhà ga 3A - Station 3A – Số 3A, Tôn Đức Thắng, Quận 1, Tp. HCM. Đây là không gian khá thân thuộc với giới đam mê nghệ thuật Sài Thành.



Cảm nhận đầu tiên khi tôi bước chân vào không gian này đó chính là một sự đối lập đầy cảm hứng. Bên trái là dãy nhà hàng sầm uất và hiện đại, bên phải là dãy nhà cũ kỹ, rêu phong (nơi diễn ra festival). Khi tiến vào bên trong bạn sẽ ngỡ ngàng vì đó là cả một thế giới của sự sáng tạo, của nghệ thuật, của những tác phẩm có thể đem lại sự sung sướng cho bất cứ ai cảm thụ được giá trị của nó.

Mặc dù chỉ lướt qua event trong khoảng thời gian ngắn ngủi (2tiếng đồng hồ dưới tiết trời nắng nóng, dưới sự ma sát nhẹ khi phải bon chen trong không gian chừng 200m vuông với hàng trăm bạn trẻ.) nhưng sự kiện đã để lại trong tôi một ấn tượng mạnh cùng 2 từ khoá:

1. Tuổi Trẻ: Vâng, hầu hết khách tham dự festival đều là bạn trẻ trong độ tuổi 18 - 25, cái tuổi mà ở đó sự sáng tạo là không giới hạn. Bạn rất dễ dàng bắt gặp một cậu trai với kiểu tóc độc đáo và đầy màu sắc, một cô gái với phong cách thời trang không giống ai đang chăm chú lựa một món đồ cũng đặc biệt như chính cô ta vậy. Nếu bạn ở đó, rất có thể bạn sẽ cảm thấy mình “quê quê”! 

2. Sáng Tạo: 26 gian hàng của 26 studio, cộng đồng sáng tạo trong nhiều lĩnh vực nghệ thuật đã mang đến cho festival một bức tranh đầy màu sắc và cảm xúc. Cái cảm xúc mà bạn cảm nhận được không chỉ đến từ không gian mà nó còn đến từ những sản phẩm rất cụ thể: một bức vẽ theo phong cách hài hước, một món đồ trang trí bằng sỏi, bằng xơ mướp, đất sét ...
Đơn giản mà tinh tế, gần gũi mà khác lạ!





Ngoài ra festival còn có phần toạ đàm Sáng Tạo với sự tham gia của khá nhiều gương mặt quen thuộc trong giới như: Phan Vũ Linh (Digital Artist / Phó viện trưởng Viện truyện tranh, phim hoạt hình và game Việt Nam), Nguyễn Tiến Huy (Giám đốc điều hành digital creative agency MVV Digital), Huỳnh Vĩnh Sơn (Copywriter / Ý tưởng này là của chúng mình)... Tôi đã phải vất vả chen lấn nhưng vẫn không tài nào vào được khán phòng vì quá đông! Một chút thất vọng nhưng không hề bực tức!

*So sánh và Ngẫm nghĩ:
Cách đây 3 năm, tôi có cơ hội sang Đài Bắc (Đài Loan) tham dự sự kiện Taipei World Design Expo 2011, đây là một trong nhưng sự kiện khủng của giới thiết kế sáng tạo: 1200 designers, 6000 tác phẩm đến từ 34 quốc gia khác nhau. Lúc đó tôi cũng chẳng hình dung ra được vì sao cái ngành thiết kế sáng tạo nó lại được người ta quan tâm nhiều đến vậy, trong khi đó rất nhiều người trẻ tới tham dự, phải xếp hàng rồng rắn cả trăm mét mới vào được bên trong... Nói thật là lúc đó tôi cũng chỉ cưỡi ngựa xem hoa, chẳng hiểu gì về mấy cái tác phẩm kỳ quái được trưng bày bên trong, được người ta “lăng xê” giải này giải nọ, ý nghĩa sâu xa của nó thế nào... rõ chán! 

Tôi không biết ở xứ mình có bao giờ tổ chức một cái hội chợ quốc tế về ngành thiết kế sáng tạo lớn như vậy không nhưng sau một vài lần được tiếp xúc, xem trên báo chí, internet thì tôi cũng thấy rằng Việt Nam chúng ta cũng chẳng kém cạnh gì mấy bạn Đài Loan cả, chẳng qua là chúng ta chưa tự tin làm hoặc chưa được ai hỗ trợ làm mà thôi. Chúng ta cũng có những nghệ nhân sáng tạo giỏi, tầm cỡ, cũng có những bạn trẻ dám dấn thân trải nghiệm và truyền bá những tư tưởng nghệ thuật mới, đương đại và mang tính toàn cầu. Tôi nghĩ chúng ta thừa sức làm, thừa sức trở thành trung tâm của nghệ thật, của ngành công nghiệp Sáng Tạo thế giới!

Quay lại sự kiện Vietnam Creative Festival 2014, tôi cảm thấy rất vui khi cộng đồng các bạn trẻ đã và đang thực sự quan tâm tới Sáng Tạo, hiểu được những giá trị to lớn mà nền công nghiệp sáng tạo mang lại. Đã bắt đầu có những tổ chức, cộng đồng cổ suý và hỗ trợ cho phong trào này như CLB Doanh Nhân Sáng Tạo mà tôi mới có cơ hội tham gia. Lẽ tất nhiên là nếu Sáng tạo mà không được sự hỗ trợ của chính sách, của cộng đồng, của truyền thông thì Sáng tạo cũng sẽ như một ngọn đèn dầu trong mái nhà tranh mà thôi.

Do đó, tôi nghĩ Việt Nam muốn phát triển vượt bậc trong kỷ nguyên mới này thì bắt buộc phải đặt Sáng Tạo làm nền tảng cho mọi chiến lược cạnh tranh, mọi ngành và mọi giới! Và các bạn cũng thế, hãy luôn giữ cho mình một tinh thần sáng tạo không ngừng nghỉ, và hãy nuôi dưỡng nó, chia sẻ nó với cộng đồng và xã hội.

Một lần nữa, xin chúc mừng BTC festival (chúc mừng bạn Linh Thảo)! Tôi tin khi các bạn làm tốt những việc nhỏ như thế này thì một ngày không xa, các bạn sẽ làm được những việc lớn hơn rất nhiều!

Chủ nhật vui,
Sài Gòn 28/12/2014
Dũng Gờ

The Hunger Games: Mockingjay - Part I (2014) - Phim Hành Động hay Bài học về Tuyên truyền

Lần đầu tiên tôi được xem một bộ phim hành động lại nhàm chán đến vậy, bù lại bộ phim lại mang đến cho tôi nhiều suy nghĩ về 2 chữ TUYÊN TRUYỀN vì từ đầu chí cuối là một cuộc chiến về truyền thông, về cảm xúc chứ ko phải cuộc chiến về sức mạnh quân sự.



1. Khi nào cần tuyên truyền?
Ấy là khi một cộng đồng rơi vào tình thế mất niềm tin vào bản thân, cuộc sống, tương lai, tầng lớp lãnh đạo… khi họ bị dồn vào đường cùng.
Tình huống trong phim là hàng nghìn người phải chui xuống lòng đất lập căn cứ để tránh sự truy sát của nhóm cầm quyền Capitol.
Nhóm cầm quyền cộng đồng này phải nghĩ cách để tuyên truyền cho người dân thấy được sự tàn bạo của Chính quyền Capitol để thuyết phục họ quyết tâm lật đổ nó.

2. Muốn Tuyên truyền thì phải cần gì?

*Thứ nhất: Cần một lý do. Trong phim đó chính là kế hoạch lật đổ chính quyền Capitol

*Thứ hai: Cần một biểu tượng để khích lệ tinh thần. Họ đã chọn nhân vật chính Katniss, người đã chiến thắng trong đấu trường sinh tử - một trong những trò chơi khát máu, tàn bạo của Capitol.

*Thứ ba: Cần một câu chuyện để truyền cảm hứng: Nhóm truyền thông của phe nổi dậy phải dùng mọi cách để tạo ra một câu chuyện để làm chất liệu truyền thông: từ công nghệ 3D cho tới trải nghiệm cuộc không kích thật của Capitol, từ bài hát mà Katniss tức cảnh thốt ra…

*Thứ tư: Cần công nghệ, công cụ truyền phát. Suốt bộ phim là cuộc chiến giành sóng truyền hình giữa 2 phe. Bên nào giành được sóng thì sẽ phát đi được thông điệp của mình tới nhiều người! ^_^

3. Muốn tuyên truyền đạt hiệu quả cao thì cảm xúc phải thật
Diễn viên có diễn giỏi đến mấy mà cảm xúc không thật thì họ cũng chỉ làm được chữ Tuyên mà thôi. Muốn Truyền được cho nhiều người thì nó phải đến từ trái tim, từ cảm xúc thật. Diễn biến tâm lý và cảm xúc của Katniss bộc lộ ra ngoài chính là thứ mà ekip truyền thông của phe nổi dậy phải đón hứng và ghi lại. Khoảnh khắc là quan trọng nên làm truyền thông thì không thể lơ là dù chỉ trong phút giây!

4. Tuyệt chiêu của truyền thông chính là đòn tâm lý - thông điệp mã hóa
- Hàng nghìn Bông hồng trắng được rải xuống sau một trận đánh bom lại hàm chứa một thông điệp đầy đau xót đối với Katniss, một sự mất mát được báo trước.
- Bài hát đầy ma mị: The hanging tree (treo cổ trên ngọn cây…) cũng trở thành một “thứ vũ khí” hiệu quả, làm mê hoặc tầng lớp nô lệ đang chịu ách áp bức của Capitol.

Điều này cho thấy một điều: Tuyên truyền không nhất thiết phải dùng thông điệp rõ ràng mà có thể được mã hóa trong nhiều hình thức khác nhau.

*Túm lại: Dân truyền thông xem phim thì thấy hay, còn lại thì đa số sẽ thấy chán! Doanh thu của bộ phim này cũng không tương xứng với cái sức nóng mà họ đã truyền thông trước đó. Quá nhọ cho đạo diễn Francis Lawrence! ^_^

Trẻ hay Già?

Trong buổi tặng sách cho SV khoa Quản trị kinh doanh trường Đại Học Sài Gòn tối 24/11/2014; tôi đã đưa ra một câu hỏi và một câu trả lời!

Hỏi: Các em SV thân mến, trong hội trường này có bao nhiêu em cảm thấy tôi già và đáng gọi bằng chú??!!
tức thì hơn một nửa hội trường đều giơ tay, cười và hơi ngạc nhiên vì tại sao tôi lại hỏi một câu chẳng liên quan như vậy!
Tuy nhiên sau đó tôi đã trả lời rằng: Sở dĩ tôi hỏi các em như vậy là vì tôi dám khẳng định rằng tôi vẫn còn trẻ, thậm chí còn trẻ hơn một số bạn ở đây!!
(không hiểu!!!)
bởi vì: Độ trẻ của một con người ko phụ thuộc vào vẻ bên ngoài, nó phụ thuộc vào tinh thần, nhiệt huyết và đam mê của người đó. Còn tinh thần, còn nhiệt huyết và đam mê thì người đó vẫn còn trẻ!
Và tôi đã khuyên các bạn SV hãy luôn cố gắng giữ cho mình SỨC TRẺ để trải nghiệm và cống hiến. Nó sẽ giúp các em thành công!

Làm cái trò gì thế?!!


LÀM CÁI TRÒ GÌ THẾ???! TÍNH SÀM SỠ TỚ À!!!!!!!


Quay lại làm việc đê!!! Uống thêm 1 ly cà phê G7 cho nó tỉnh táo để đừng bị lừa như thế này nữa! :))



Muốn biết tớ làm clip này như thế nào thì chờ vài hôm, trong khi chờ thì nhớ follow tớ:

Facebook | Google+